What do I miss about the workplace?
- Bonnie Traymore

- Apr 25, 2025
- 3 min read

Well, I'll start by confessing that one thing I don't miss is the actual work. Or traffic jams. Or pointless meetings that drone on forever and could have been handled with a succinct email.
But when I decided to step down from my full-time job in education to focus on writing novels, I did not realize how much I'd miss certain aspects of working outside the home. What I'm finding surprises me, and I thought I knew myself pretty well.
I still do some consulting for a school I worked for a while back, and I went over there this week for a meeting. I felt like a cultural anthropologist, observing the busy people, rushing around campus. Busy little bees, buzzing as they went about, foraging for food, trying to squeeze a phone call, a bathroom break, or a brief conversation into an already jam-packed day.
Not too long ago, I was one of them: tired, stressed, dreaming of the moment when the days would be mine and mine alone. So it shocked me that I felt a touch of envy. They looked so alive. So animated. So vibrant. So filled with...what was it?
Purpose.
Don't get me wrong. I'm not going back to working full time anytime soon. I appreciate what I have, and the fact that I have a supportive spouse who encourages me to follow my dreams.
But here's what I miss:
I miss my coworkers. I miss social interaction. I even miss the complaining, and the occasional disagreement. And I miss my guilty pleasure: a good piece of office gossip.
I also miss the validation work gave me. I was good at my job. Some might say I was top in my field. I was good at work like I was good at school, which is probably why I was a student into my early forties (it was a doctorate, but still, I was a little too old to get excited over an A paper, and I still got excited).
Being an author is tough on the ego, and although I have a ton of great reviews and loyal readers, and for that I’m grateful, the occasional scathing review really stings. Even if you get a reprimand at work, which I swear I don't remember ever getting in my entire career, most of the time, you're not told that you are the absolute worst person in the world at what you do, which is what a heartless review says to an author, even the rich and famous ones.
There's also not much validation working inside the home. It's not like I have a mean family. They are perfectly fine. But if I'm expecting my husband to say, "Hey the floors look great today, honey. And I noticed that you washed the sheets AND the comforter. Way to go!" Or if I'm expecting my daughter to give me an A+ in babysitting and tell me I'm the best newly minted grandma on the island, it's not going to happen.
Not that they did any of that before I stopped working, but back then, I didn't care. Someone was paying me, year after year. Even if nobody praised me for my work day in and day out, you could assume you weren't doing the worst job on the planet, since they kept you around and continued to put money in your bank account.
So that's what I miss about the workplace, my friends. The community. The connection. The shared sense of collective misery. The validation. The free coffee.
And now I think I'll go binge watch a season of The Office. What the hell? There's nothing I really have to do.
See what I mean?



Mình đọc xong bài này thấy nhớ văn phòng cũ kinh khủng. Tác giả nói đúng, có những thứ lúc làm việc mình ghét bỏ, giờ không còn lại thấy nhớ. Chiều nay mình đang躺在沙发 đọc bài thì vợ nhắc WW88, bảo đứa cháu ở quê mới hỏi về cổng game online này. Mình chẳng biết gì nên chỉ gật đầu cho qua. Nhưng quả thật, bài viết này chạm đúng cảm xúc của người từng đi làm rồi nghỉ ở nhà, thiếu đi cái ồn ào của công sở lại thấy trống vắng.
Bài này nhắc nhớ lại cái không khí văn phòng mà lúc ở trong thì chỉ muốn về nhà, giờ lại thấy nhớ. Buổi chiều thứ sáu, trước khi tan ca, cả phòng kéo nhau ra hành lang nói chuyện linh tinh, ai cũng nhẹ nhõm. Mấy hôm nay ở nhà nhiều, mình cũng hay mở vài thứ cho đỡ trống, kiểu như lướt xem tin tức rồi tình cờ thấy bet88 trên một diễn đàn游戏讨论, chỉ đọc qua cho biết chứ chưa thử gì. Nhưng đúng là cái cảm giác có ai đó ngồi cạnh, dù không nói gì, vẫn dễ chịu hơn ngồi một mình cả ngày. Thấy bài viết gợi lại nhiều thứ nhỏ nhặt mà lúc có…
Bài viết nhắc đến việc nhớ văn phòng, tự nhiên mình nghĩ đến lúc ở nhà đọc bài này, vừa nhâm nhi cà phê vừa lướt qua vài trang web quen. Mình cũng từng thử tìm vài thứ giải trí lúc rảnh, thấy cái tên bet88idn xuất hiện trong một cuộc trò chuyện nhóm, nhưng chưa bao giờ tìm hiểu kỹ. Bài này khiến mình suy nghĩ nhiều hơn về thói quen hàng ngày, những gì mình thực sự nhớ và không nhớ.
Bài viết về những điều tác giả nhớ về nơi làm việc cũ thật sự rất dễ đồng cảm. Có những khía cạnh của môi trường công sở mà đôi khi chúng ta chỉ nhận ra giá trị của chúng khi không còn ở đó nữa, như những cuộc trò chuyện ngẫu hứng, không khí làm việc chung hay những bữa trưa cùng đồng nghiệp. Đọc bài này, tôi lại nhớ đến những lúc mọi người thường kể về cách họ giải tỏa căng thẳng sau giờ làm việc hoặc trong những giờ nghỉ giải lao. Có người thích đi dạo, có người đọc sách, và cũng có những người tìm đến các hình thức giải trí trực tuyến. Tôi…
Nỗi nhớ về văn phòng mà tác giả chia sẻ thật sự chạm đến cảm xúc của tôi, nhất là trong thời đại mà làm việc từ xa đang dần chiếm ưu thế. Tôi vẫn còn nhớ những lần ngồi nghe đồng nghiệp bàn luận về các trang giải trí như sc88 trong giờ nghỉ trưa, đó là những khoảnh khắc gắn kết tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất đáng nhớ. Sự tương tác trực tiếp với con người, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối bên máy pha cà phê là những thứ mà công nghệ khó lòng thay thế được. Bài viết đã khơi gợi lại những ký ức mà tôi tưởng chừng đã quên lãng giữa…